4.16.2006

Thư kính Thầy


Đối với các thầy, cô, tôi lúc nào cũng kính trọng và biếtơn. Nghĩ đến những thành tựu mà tôi có được ngày hôm nay,tôi hiểu được rằng, một phần nào đó, đă nhờ cósự đóng góp của các thầy cô trong suốt đoạn đời niênthiếu của tôi. Kỷ niệm với các thầy cô th́ nhiều,nhưng với thầy Trầm Cảnh Thường th́ trong tôi vẫn c̣nnhững dấu ấn khó quên. Vào năm 1967, tôi đang họclớp Đệ Thất (lớp 6)tại trường Trung Học Phú Quốc. Có một hôm đến giờ sử địa do thầy Vơ Tấn Thọ phụ trách. Chúng tôi chờ măi mà chẳng thấy thầy Thọ đâu. Cả lớp đang ồn ào bànluận coi chuyện ǵ đă xảy ra hoặc sẽ đi đâu chơi tronggiờ nầy, chùa Cao hay quán chị Bùi vân vân và vân vân... th́ bỗng dưng im phăng phắt đến độ con ruồi bay cũng c̣n nghe được. Đến đây quívị sẽ thắc mắc là ai có đủ quyền uy đă vung chiếc đủa thần lên để biếncái đám "nhất quỉ, nh́ ma, thứ ba học tṛ" nầy im lặng nhưtờ vậy?? Xin thưa ngay, đó là thầy Trầm Cảnh Thường.Nên nhớ một điều là lúc đó thầy Thường có khuôn mặt rất nghiêm nhị nếu không muốn nói là khắc khổ, là "ngầu". Riêng tôi, tôi rất sợ và run.Bước vào, thầy Thường nói: "Thầy Thọ hôm nay bệnh. Thầy sẽ dạy thế. Trong lịch sử Việt Nam, khi quân Nguyên sắp tiến quân để xâm chiếmđất nước VIỆT NAM, Vua Trần Nhân Tông có ư muốn đầu hàng để tránh đổ máu của dân chúng. Có một vị danh tướng đă nói một câu mà ngàn đời sauc̣n được ca tụng. Vậy, danh tướng ấy là ai và đă nói gí??"Uư trời, đúng là một câu hỏi từ trên tṛi rớt xuống. Cả lớp đă yên lặng lại càng yên lặng hơn. Thầy Thường nói: "Tṛ nào trả lời được thầy sẽ cho 10 điểm... 20 điểm..." Cả lớp vẫn im phăng phắc. Nh́nvẻ mặt thất vọng của thầy, tôi cố thu hết can đảm, vừa run run vừa đưa tay lên trả lời: "Thưa thầy, danh tướng ấy là Đức Trần Hưng Đạo và câu nói bất hủ ấy là nếu Bệ Hạ muốn đầu hàng th́ hăy chém đầu thần trước đă." Thầy Thường tỏ ra vui vẻ và cho tôi ngay 2 điểm 10 trong cột điểm lịch sử. Năm 1971, tôi vào Rạch Giá để nộp đơn học lớp 11 của trường Trung Học Nguyễn Trung Trực. Trong lúc đang đứng bơ vơ trước cổng, tôi lại gặp thầy Trầm Cảnh Thường. Thầy hỏi tôi đi đâu?? Tôi, cũng vẫn c̣n run, tŕnh bày ư định của tôi và được thầy hứa giúp. Kết quả là tôi đă được nhận vào học lớp 11 B3 năm ấy. Năm 1977, tôi lại được gặp thầy ở quán Năm Kh́l. Tôi thực sự không biết thầy làm ǵ ở quán ấy. Gặp thầy, tôi xúc động lắm. Nh́n thấy sựtiều tuỵ của thầy và so sánh với h́nh ảnh ngày xưa, tôi âm thầm rơi lệ. Hôm nay, được tin thầy qua đời, ḷng tôi lại thêm một lần quặn thắt. Chua xót thay cho một người tài hoa, cũng như bao nhiêu người tài hoa khác không có cơ hội để thực hiện hoài bảo phục vụ dân tộc của ḿnh và đành phải vùi thây nơi đất khách. Thầy ơi! Em sẽ nhớ măi những lời dạy, những đặc tính trung kiên, liêm sỉ và sự thương yêu giúp đỡ của thầy. Bài học "Hội Nghị Diên Hồng" ngày nào vẫn có giá trị đặc biệt của nó. Nhân tiện đây, tôi xin đề nghị Ban Tổ Chức Ngày Hội Xuân Bính Tuất của Đồng Hương Phú Quốc tại San Jose năm nay nên có thêm 2 tiết mục: 1/- Tưởng Niệm thầy Trầm Cảnh Thường 2/- Vinh danh các thầy cô đă từng dạy ở Phú Quốc (tặng quà vàhoa lưu niệm). Trước khi dứt lời, tôi xin kính chúc tất cả các đồng hương Phú Quốc thân thương trên toàn thế giới được hưởng một năm mới an khang, thịnh vượng, thành công và hạnh phúc. Huỳnh Hiệp Hoà.Michigan, một ngày lạnh dưới 0độ và tuyết rơi.02/18/06

0 Comments:

Post a Comment

<< Home